[Tản văn] Xanh trọn cho cỏ cây

Mai sẽ là một ngày nắng đẹp. Vườn xanh, cây xanh. Buổi sáng không đi học, thường hay ngồi uống li chè xanh, rất thích uống chè thay vì nhâm nhi cà phê hay chút sữa ấm.

Cả một giàn cây xanh mơn mởn giữa ánh nắng chói chang của ngày hạ nóng, từng áng mây thấp thoáng qua hàng lá non, xanh nhạt, tựa như mây cũng xanh, xanh đến nỗi khiến mắt chói lòa.

Thường hay nhìn cây, và hay nghĩ, xanh trọn cho cỏ cây.
Ừ, xanh trọn cho cỏ cây. Nhưng nào xanh trọn cho kiếp người….

Xanh. Xanh cho cây, xanh cho người, xanh cho đời. Nhìn cây lại nhớ đến thanh y thư sinh ấy. Nhìn mây lại nhớ đến bạch y hoàng sa chói lòa dưới nắng. Nhớ, nhớ đến độ phát rồ lên được. Lại đau đáu cho cả hai.

Ừa, chút cảm xúc buổi sáng thôi ^^ Hôm qua nhoi cùng ai đó cả một đêm đến sáng *huýt sáo* =)))

Đôi lúc thường nghĩ là hài thật, mình lại nặng lòng với một điều xa lạ lẫn gần gũi.
Tựa như nặng lòng với Giang Nam vậy, một nơi chưa từng đặt chân đến, một nơi của riêng hồng nhan bạc phận, một nơi của những gì lửng lờ giữa lòng nhất. Ừ, Giang Nam ý.
Cũng tựa như nặng lòng với hàng cây buổi sáng trong sân nhà mình. Dù bây giờ nó chỉ còn xanh một nửa thôi, cây bị rầy ăn mất rồi TT^TT, nhưng nó vẫn là một góc Giang Nam nho nhỏ trong lòng mình.
Hay tựa như nặng lòng với chiến phiến của ai đó mà mình mới tậu ^^. Vừa triển khai phe phẩy một chút thôi, đôi lúc nhớ tới nước mắt đã muốn rơi rồi.
Nặng lòng với những cánh điệp bay trong nắng hạ trên cao nguyên. Đẹp đến mức cứ ngẩn người ra nhìn suốt thôi 🙂

Ừ, nặng lòng lắm ý. Chỉ một tập phim cũng khiến mình nặng lòng. Nhưng, những gì khiến mình nặng lòng cũng chỉ quẩn quanh năm ngón trong bàn tay.

Có người hỏi sao mình ko để tên là Hồ Điệp, thích bướm đến thế mà. Cũng chỉ biết cười mà thôi 🙂

Ước gì được xanh trọn một kiếp người, như hàng cây xanh buổi sáng vậy.
Nhưng, tiếc là, xanh được bao lâu đây ~

Published by

Alice Strify

Dream and Dream

8 thoughts on “[Tản văn] Xanh trọn cho cỏ cây”

      1. Vậy cho nên đừng nghĩ nhiều quá bé con ạ, vào những phút này hãy tránh xa bài Greenfields của The Brothers Four ra là ổn. Đó là bài khiến chị có cảm giác xanh là màu ly biệt 🙂

        Sao cô dám gọi tôi là mợ Thiên? Wae? *sút viu xuống vực*.

        Sao đang onl ym lại đi đâu mất rồi ;__;

        1. ủa, em vẫn đang onl ym mà :(( em còn tưởng chị off rồi ấy chớ ;__; yh lại tật nguyền rồi 😦

          Mợ Thiên ;)) hay mà ;)))
          *kéo lại* chị viu xuống vực rồi thì TSMT của em tính sao đây? ;__;

Tặng nhau đôi ba lời ~ ╮(╯▽╰)╭ ٩(^ᴗ^)۶ ヽ(*⌒∇⌒*)ノ 〜( ̄▽ ̄〜) (´▽`ʃƪ) ( ̄ー ̄) (◡‿◡✿) (●♡∀♡) (๑・ω-)~♥” 囧 ( ≧Д≦) ಠ_ರೃ (‡▼益▼) ヽ༼ ಠ益ಠ ༽ノ ლ(ಠ益ಠ)ლ “ψ(`∇´)ψ ヘ(;´Д`ヘ) (づ。◕‿‿◕。)づ ┐( ̄ー ̄)┌ (╯°□°)╯︵ ┻━┻ (ง •̀_•́)ง (¯―¯٥)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s