Trò chuyện vô vị (1)

fb_img_1466951784682

Yuu: – Này, có gì thú vị không?
Ann: – Ý mày là gì? Sự việc, hay con người?
Yuu: – Hừm… cả hai.. Ý tao là gần đây có gì đó ‘thú vị’?
Ann: – Tao không chắc. Tao cảm thấy thế giới này đầy rẫy sự vô vị.
Yuu: – Đều có chữ ‘vị’, mà chúng nó cứ khác xa nhau nhỉ?
Ann: – Và tao thấy mày là thứ vô vị nhất của đời tao đấy.
Yuu: -… đệch
Ann: – Đệch đéo gì…

~~//~~

Ann: – Mày dạo này bị gì thế?
Yuu: – Bị gì là bị gì?
Ann: – Tao không biết. Tao ngửi thấy mùi không bình thường từ mày
Yuu: -… Mày là chó à?
Ann: – Ừ, tao tuổi chó.
Yuu: – …
Ann: – Thế tóm lại mày có chuyện?
Yuu: – Tao cũng không biết. Tao chỉ cảm thấy càng ngày càng đéo thể chịu nổi. Mọi thứ đều thối nát và tao chỉ muốn cho một mồi lửa cộng chục thùng xăng cho cháy hết thành tro tàn.
Ann: – …. Ngày mấy rồi?
Yuu: – Ngày thứ 2
Ann: -… Cút mie mày đi

~~//~~

Ann: – Đi xăm đi
Yuu: – Đợi hôm nào tao về thì cùng đi
Ann: – Mày tính xăm gì? Chỗ nào?
Yuu: – 霆 sau gáy. XIII phía trên ngực trái. ‘Keep the faith’ dọc theo bàn tay phải. May be…
Ann: – Nhiều thế? Không sợ bị đuổi khỏi nhà à?
Yuu: – Bây giờ mà còn cần đuổi nữa à?
Ann: – Tao không biết xăm cái gì
Yuu: – Mày thích cái gì?
Ann: – Tao đéo thích cái gì
Yuu: – Xăm tên mày đi
Ann: – *** à?
Yuu: – Không. Ann ấy.
Ann: – Tao không thích cái tên đấy
Yuu: – Nhưng mày vẫn muốn người khác gọi mày là Ann
Ann: – Tao cũng không biết
Yuu: – Đ** m* con dở người
Ann: – Chết mie mày đi

Gió lùa

Hôm nay bỗng nhiên nhớ ra một câu hát trong một ca khúc nào đó của Vương Phi mà tôi quên mất tên. Đại khái là như thế này: “Trong đời em đời em, điều gì càng mỹ lệ, em càng chẳng thể chạm đến”. Một ca khúc Quảng Đông, tôi nhớ thế. Tôi vô tình xem trong khi dạo qua trạm B, vì thế nên chẳng nhớ tên. Cả bài hát ấn tượng nhất câu hát đấy. Giai điệu thì nhẹ nhàng, mà lời hát thì bi thương. Hôm nay bất chợt nhớ lại, giống như có bốn móng vuốt mèo con cào nhẹ trong lòng.

Tôi có một cô bạn quen qua mạng. Chúng tôi quen chưa lâu. Cô ấy cung Nhân Mã, tôi cung Song Tử. Tôi không biết trong hoàng đạo thì hai cung chúng tôi như thế nào, nhưng tôi thấy hai chúng tôi hợp nhau lắm. Cả hai có thể trò chuyện nguyên ngày xuyên đêm về những thứ từ vụn vặt đến to lớn, từ chuyện bồn cầu bị tắt vì vỏ cam cho đến cả tình yêu tình báo của hai đứa. Tôi thi lắm lúc có nhiều chuyện không nói thật với ai bao giờ, kể cả đám bạn thân nhất của tôi. Thật ra không phải tôi không muốn thành thật với mấy cô ấy. Tôi chỉ là cảm thấy khó mở lời. Thế nhưng tôi luôn nói thật với cô ấy. Như chuyện tôi đến giờ vẫn cảm thấy nhớ hắn ta, tôi cũng thẳng thắn thừa nhận. Chuyện đó nói ra thì có vẻ đơn giản lắm, vì nhớ thì nhận là nhớ thôi mà nhỉ? Nhưng chẳng hiểu sao tôi không thể nói lên với bất kỳ ai, ngoại trừ bản thân tôi, và cô nàng Nhân Mã ấy. Mối quan hệ giữa người với người, quả là kì diệu phải không?

Có một lần tôi được hỏi chuyện tình yêu của tôi dạo này sao rồi. Tôi trả lời rằng vẫn thế thôi. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy được chuyện tình yêu của bản thân luôn dừng tại một điểm. Tôi mất bốn năm để nhận ra một sự lừa dối, tôi mất thêm một năm khác để nhận thất vọng và bi thương. Để tôi nhận ra rằng, sau tất cả, mình chẳng về lại với nhau. Vì giữa đời này, mình chỉ là ngọn gió lùa, nhẹ lướt qua nhau. Vậy thôi.

Mojito

Món uống tôi thích nhất là Mojito, đặc biệt là Mojito táo xanh. Mỗi lần đi cà phê cà pháo với bất kì ai, nếu trong menu có Mojito táo thì tôi luôn luôn gọi nó – loại thức uống có chút mùi vị the mát của bạc hà, chút lâng lâng của vị rượu Rhum và chút mát lành thanh thanh vị táo xanh dễ chịu ấy. Một anh chủ quán tôi quen thì luôn bảo tôi Mojito truyền thống vị hẳn là ngon lành hơn nhiều so với một ly Mojito đã có thêm một vị khác nào chen vào. Tôi gật gù đồng ý, nhưng thâm tâm lại nghĩ khác. Mojito truyền thống ngon thì ngon đấy, nhưng nó không phải là vị táo xanh mà tôi cần. Vậy nên, tôi luôn luôn chỉ chọn Mojito táo xanh, chỉ duy nhất loại vị đấy.

Tôi thích cái cảm giác nhấp một ngụm Mojito, thưởng thức mùi vị bạc hà the the xông lên mũi, vài giây sau đó, mặt tôi hơi đỏ lên vì chất cồn do rượu Rhum mang lại, nhưng cuối cùng lại tỉnh táo nhờ vị thanh ngọt của táo xanh vương ngay đầu lưỡi. Mojito thật sự rất ngon. Tôi thích nhất là thưởng thức nó vào những ngày đầu đông cuối thu, khi những cơn gió mơn man trên làn da vẫn chưa mang cái buốt giá của trời đông, nhưng cũng đủ se lạnh để khi bạn thưởng thức xong sẽ phải rụt người vào chiếc áo khoác, xoa xoa đôi tay và rùng mình khe khẽ.

Tôi đã uống Mojito ở khá nhiều nơi, có quán thì khiến tôi khá ưng ý, có quán thì đưa cho tôi một ly Mojito chẳng phải Mojito (mà tôi gọi đó là Mojito phiên bản lỗi – đơn giản là đổ chút màu xanh đỏ vàng vào nước soda (hay nước khoáng?) mà thôi). Nhưng có một quán cafe ở thành phố D mà tôi vô cùng ưng ý, không những Mojito mà những thức uống và món ăn khác luôn làm tôi hài lòng, mà cho dù là tôi có không thích lắm một điểm nào đó thì cách phục vụ của mọi nhân viên trong quán luôn khiến tôi vui vẻ mà bỏ qua tất cả.  Anh chàng chủ quán tôi kể ở trên cũng chính là chủ nhân của quán cà phê tôi yêu thích. Tôi còn nhớ người anh ấy dong dỏng cao, lắm lúc chắc vì công việc bận rộn nên râu chưa cạo, cằm lún phún chỉa ra chỉa vô rất mất trật tự. Trên vai anh có xăm một chiếc mỏ neo be bé, tóc mái khá dài, hay để rũ xuống lòa xòa trước mắt. Tôi rất thích ngồi ghế ngay quầy, nằm dài ra bàn và xem anh pha chế đồ uống. Cảm giác ấy thật sự rất, uhm, yên bình và nhàn nhã.

Một năm trước khi tôi đi qua đây, là lúc Tết vẫn chưa đến, trời vẫn còn se lạnh, hắn chở tôi đến quán. Như thường lệ, tôi vẫn gọi cho mình một ly Mojito táo xanh, còn hắn thì chỉ đơn giản là một ly cà phê đen. Sau khi gọi món, hắn lật lật quyển menu, đôi mắt lóe lên sự tò mò và thích thú khi nhìn thấy dòng chữ nhỏ phía sau.

It’s just me… Hóa ra là vậy. Tên quán thật thú vị!”

Tôi không trả lời, chỉ cười nhẹ và cắn cắn ống hút màu xanh lá theo thói quen. Mùi vị táo xanh nhàn nhạt và cái lạnh của buổi đêm đầu xuân quen thuộc khiến tôi cảm thấy thỏa mãn hơn bao giờ hết. Hoặc có lẽ là do đêm cuối đông cuối cùng này, tôi có Mojito,  và tôi có hắn tại quán cà phê mà tôi yêu thích.

Hắn nhấp một ngụm cà phê, mày khẽ nhăn lại. Tôi đoán có lẽ là vì đắng, tôi để ý lúc nãy hắn bỏ khá ít đường vào. Nhưng tôi lại phát hiện hắn nhăn mày không phải vì cà phê, mà là vì bức hình về một cô gái với hình xăm nhỏ trên lưng được dán trên tường. Hắn đặt ly cà phê xuống, tầm mắt vẫn không rời bức hình ấy.

“Cậu có từng nghĩ là mình sẽ có một hình xăm nào đó không?”

Tôi nhớ mình đã hỏi như vậy.

“Tớ không quan tâm lắm. Mà sự thật là tớ không thích xăm hình. Với tớ, xăm hình không xấu, nhưng không hẳn là tốt”

Tôi gật đầu, tiếp tục thưởng thức nốt Mojito của mình, mắt tôi đảo qua đảo lại, thắc mắc không biết giữa chúng tôi có chút xíu điểm chung nào không?

Nghĩ lại thì hôm ấy chúng tôi đã nói gì với nhau, thật tình tôi cũng không nhớ rõ. Trí nhớ tôi rất rất cá vàng. Cá vàng nhớ trong bảy giây, còn tôi chắc khoảng ba giây rưỡi. Bây giờ có ngồi vắt kiệt sức để nhớ lại, tôi cũng không nhớ được chi tiết nào rõ ràng. Chỉ là hôm nay đi ngắm hoa anh đào về, ngang qua một quán cà phê với phong cách Ý vừa quen vừa lạ, tôi chợt nhớ đến quán cà phê yêu thích của tôi – Huiam.

Tháng hai vừa rồi tôi có về nhà đón Tết với ba mẹ sau một năm đi đến nơi này. Trước Tết hai ngày, tôi chạy xe qua con đường vô cùng quen thuộc, con đường dẫn đến Huiam của tôi. Tôi mỉm cười tự hỏi không biết anh chủ quán bây giờ thế nào, không biết trong thực đơn đã có thêm món gì, không biết Mojito ngoài truyền thống, vị táo, dâu, mùa hè còn có thêm Fruit Mojito ra thì anh ấy còn thêm vị nào nữa không. Từng câu hỏi cứ lần lượt hiện lên khiến tôi khúc khích cười khi nghĩ đến chỉ còn vài mét nữa thôi, tôi sẽ đến lại nơi bình yên nhàn nhã khi xưa để thưởng thích ly Mojito táo xanh ngày ấy.

Nhưng cuối cùng, tôi đã không có câu trả lời như tôi mong muốn.

Vì sau khi tôi đi, Huiam đã chẳng còn, Mojito đã chẳng còn.

Giống như tôi và hắn, cũng chẳng còn.

Huiam nay đã đổi thành một quán ăn xa lạ nào đó. Vị Mojito táo xanh thanh mát ấy, tôi chẳng thể tìm lại ở bất kỳ nơi nào khác. Còn tôi và hắn, cũng chẳng thể quay về như thời cấp ba đẹp đẽ ấy nữa.

Mọi thứ đã trở thành kí ức, chôn sâu vĩnh viễn dưới đáy mồ của thời gian. Mà thời gian thì có bao giờ vì bất kỳ ai mà dừng lại đâu?

 

Huiam-mojito2

When you were born, you only have the meaning to your family. The way you live and struggle everyday will make your own meaning to this life. That’s the meaning of Huiam – It’s just me. It’s simply just like me and you – do what we want and keep trying for it to make our own meaning.

 

Cảm tính

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình rời khỏi thành phố D để đi học hay đi làm. Cấp hai tôi chuyển về đây, cấp ba tôi học tại đây, rồi tôi cũng thi đậu vào một trường đại học âm thịnh dương suy ở đây. Bạn bè tôi khi ấy, người ôm mộng vào Nam ra Bắc lập nghiệp rất nhiều, và hình như học cái ngành ngôn ngữ như tôi, thành phố S hay H mới là nơi đất lành chim đậu, địa linh nhân kiệt, mới là nơi cho chúng tôi thỏa sức vùng vẫy đôi cánh nhỏ giữa cuộc đời rộng lớn. Nhưng khi bạn tôi lại hỏi tôi muốn đi đâu giữa hai thành phố ấy, tôi bèn hỏi lại liệu có đáp án thứ ba – thành phố D này không? Bạn tôi chỉ tặc lưỡi, nói tao không nghĩ mày sẽ ở lại đây, những đứa như mày mới là những đứa muốn đi đến thành S nhất chứ? (và đến giờ tôi vẫn không hiểu “những đứa như mày” là những đứa như thế nào >”<)

Vậy mà một năm trước, tôi lại rời thành D để đến đất nước này tiếp tục sự nghiệp mài quần nơi giảng đường, này không phải một hai năm mà là những bốn năm. Mẹ tôi bảo: “Con bé này suốt ngày nó ở nhà chẳng đi đâu, vậy mà một khi đi rồi thì là đi luôn suốt mấy chục nghìn cây số, đi luôn suốt mấy năm liền, cứ như bù lại cho những ngày nó ở nhà vậy”. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại quyết định đi một cách dứt khoát và nhanh chóng như vậy, trong khi chưa hề chuẩn bị tinh thần gì cho sự nghiệp học bằng thứ tiếng không phải tiếng mẹ đẻ của mình.

Tôi nhắn tin kể hắn nghe, hắn nói giờ tôi có quyết định đến Bắc Cực định cư, hắn cũng chẳng ngạc nhiên gì. Tôi bực bội hỏi tại sao, qua một lúc lâu lại chẳng thấy hắn trả lời, tôi mím môi tính tắt máy leo giường nằm độc nốt bộ truyện thì thấy facebook ding dong một tiếng. Hắn nhắn lại, rằng A là một con người cảm tính mà.

Lúc ấy tôi không cho là đúng, tôi biết tôi sống rất lí trí. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy hắn nói đúng. À, là một phần đúng. Tôi sống một nửa là lí trí, một nửa còn lại là cảm tính, hai nửa chia đôi, tựa như hai đứa trẻ song sinh trong tính cách tôi vậy. Ví như nếu bỗng dưng tôi thích một bộ phim, một diễn viên hay ca sĩ nào đó, tôi sẽ chợt thích luôn đất nước ấy, và rồi qua vài ngày bạn sẽ thấy tôi đang ngồi ôm chồng sách, chăm chỉ (?) học thứ tiếng của đất nước ấy. Cũng có lúc hơi hơi thành công (như tiếng Trung chẳng hạn), cũng có lúc từ bỏ chỉ sau hai ngày học (tiếng Nhật là một ví dụ). Tôi sẽ chẳng nghĩ ngợi gì mà cứ thế lao vào tìm hiểu mọi thứ về điều tôi đang yêu thích (nhấn mạnh là đang nhé), và rồi sẽ tùy theo tình hình mà tiếp tục đi lên hay vứt phăng qua một góc nào đó trong đầu mình, hoặc vào cái nơi gọi là “kí ức”.

Ừ. Hóa ra hắn cũng hiểu tôi phết nhỉ?

Vì thế nên giờ tôi đã biết, hắn hiểu tôi như vậy, tức là chẳng hoàn toàn hiểu gì tôi. Cũng như tôi chẳng hoàn toàn hiểu gì về hắn. Bạn nói xem, vậy hai chúng tôi có khác gì nhau không?

Khác đấy, vì suy nghĩ của chúng tôi khác nhau.

Vụn Vặt (1)

Dạo này tôi thường hay mơ vài kí ức linh tinh vụn vặt về thời cấp ba, cái thời mà tôi luôn xoay mòng mòng giữa hai trạng thái: tự kỷ và thần kinh. Thật ra nói tôi có nhớ mình đã mơ gì không thì câu trả lời là không. Điều tôi nhớ nhất là về tà áo dài trắng tinh của cô bạn cùng bàn luôn được cô vén lên vô cùng thục nữ. Chẳng bù cho tôi luôn buộc hai tà áo lại với nhau, để mỗi lần về nhà là lại nhăm nhúm hết cả lên, giống như tôi vừa mới trải qua trận chiến khốc liệt nào vậy.

Đọc tiếp

[Đình Phong] Cuộc sống vui vẻ – Chap 7

Tác giả: Alice
Couple: Trần Vỹ Đình x Lý Dịch Phong
Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, vui vẻ
Tình trạng: Đang lết :))

Có một suy nghĩ là tổng thể không khí cái fic này chả chap nào ăn nhập với chap nào :)))) *em lăn đi chết đây*

11. Mùa hè thì phải nóng

– Đẳng Đẳng, lại đây!

Trần Vỹ Đình đang nhồi bánh trong bếp thì nghe Lý Dịch Phong gọi anh thất thanh. Cả ngày nay cậu ở lì trong nhà anh, dỗ dành kiểu gì cũng không chịu về Trung Quốc. Điện thoại thì trực tiếp quăng ở Thượng Hải, bỏ đi không nói với ai một lời. Cũng may hôm nay cậu không có cảnh quay, nếu không thì anh không biết báo chí sẽ viết những gì, rồi công ty sẽ làm gì với cậu. Anh có lén nhắn cho chị quản lí của cậu, cuối cùng chỉ nhận được tin nói anh cố gắng chứa chấp, còn bảo lâu lâu cậu sẽ có vài ngày khó ở. Anh cau mày, giới tính anh và cậu đâu khác gì nhau đâu, phải không?

Đọc tiếp

[Đình Phong] Cuộc sống vui vẻ – Chap 6

Tác giả: Alice
Couple: Trần Vỹ Đình x Lý Dịch Phong
Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, vui vẻ
Tình trạng: Đang lết :))

Chap này có nói về việc hai bạn quay phim chung, các bạn đừng thắc mắc là phim gì và tại sao lại quay ở Tô Châu nhé. Fic là gì :v là ảo tưởng, vậy hãy ảo tưởng đến cùng đi :))))))))

Thôi không biết nói gì về chap này nữa :)) hình như đi quá nhanh và quá xa rồi :(( hự hự ~
Lúc đầu đây là một oneshot riêng, không nằm trong fic này ~ kết còn định là OE :)) cơ mà ko hiểu sao càng viết càng muốn hướng nó về mật ngọt (tại dạo này hai đứa tung hint quá ngọt quá đường, chưa kể vụ sân bay hôm qua, trời ơi tôi chết đây), kết cục là cho nó vào cái fic hổ lốn này :)))
Mọi người cũng đừng ném đá em nhỏ vội :))) nhưng cũng nhờ ngọt ngọt kiểu này, từ sau có thể viết theo kiểu bỉ được rồi :)))))) dù chuyển mạch hơi bị ngang :))))))))))

Chap 6: Khoảnh khắc

9. Lý Dịch Phong.

Lý Dịch Phong ngồi vắt vẻo trên lan can. Cậu nhắm mắt, cảm nhận cơn gió lướt nhẹ trên mặt mình, nắng chiều dịu dàng của mùa thu nhảy nhót trên từng khóm cây bên dưới khách sạn. Thời gian cuối ngày thật tuyệt. Có thể lười biếng một chút, có thể tùy tiện làm những gì mình thích, có thể không cần phải quan tâm đến hình tượng của bản thân, và cũng có thể để mặc bản thân trôi nổi trong những khoảng không vô định giữa những kí ức nhạt màu cậu luôn chắp vá.

Đọc tiếp

Linh tinh vớ vẩn

Đẳng Đẳng này, lúc này đã gần 21h30 rồi. Em đã ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn chưa tối hẳn, cứ nhập nhằng giữa sáng và đêm. Em bỗng nhớ đến những tháng ngày ở Việt Nam vô cùng.

Những ngày ngồi một mình trong khu vườn nhà em, nghe list nhạc của anh. Dòng nhạc cantopop không hề hợp với em, em cũng không nghe, vậy mà từ khi biết anh, em đã nghiện nó, nghiện điên cuồng vậy. (cũng nhờ chị họ em cuối năm 2010 đi HK về và tặng em album Warrior của anh, không thôi chắc phải lúc xem Hội Tam Hoàng em mới biết anh là ai quá :v )

Em là một con Song Tử thích ồn ào nhưng cũng thích tự kỉ. Moonsign của em là Xử Nữ, nên lắm lúc em rất cầu kì và khó tính, AC của em thì lại là Nhân Mã, ngoài nóng trong lạnh. Đại khái, tính em nó kì lắm, em cũng không hiểu nổi. Mà Song Tử, thì dễ bị Thiên Yết thu hút lắm. Đằng này anh nhà Yết mà còn lai lai Nhân Mã nữa, càng bị thu hút hơn (mặc dù người ta bảo Tử với Yết không hợp nhau đâu :v nhưng kệ, có yêu nhau đâu mà lo hợp với chả không =)))))))))

Em hay nói anh là một chàng trai rất tốt (người ta có tốt thì em mới thích chứ). Tài năng tốt, body tốt, bản chất tốt, tận sâu con người đều tốt. Người tốt, thì sẽ gặp chuyện tốt, sẽ luôn có chốn an yên cho bản thân.

Hi vọng suốt cuộc đời này, anh luôn có chốn an yên cho mình (mà thề ạ, em muốn chốn đó là con Meo thật :”) )

Còn em, em cũng mong cho mình một chốn an yên, nhưng có lẽ cũng khó lắm.

Trần Vỹ Đình này, luôn cười tươi nhé anh. Lúm đồng tiền trên má anh đẹp lắm. Nên, phải cười thật tươi, sống thật tốt nhé🙂

[Đình Phong] Cuộc sống vui vẻ – Chap 5

Tác giả: Alice
Couple: Trần Vỹ Đình x Lý Dịch Phong
Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, vui vẻ
Tình trạng: Đang lết :))

Chap này mình thấy nó kì kì ~ mà không biết phải làm thế nào :3 nên nếu có quá kì thì mong các bạn cũng đừng ném bom nha😥 có ném thì cũng ném đá ném dép nhẹ nhàng hoy ~ tâm hồn thiếu lữ dễ vỡ lắm hu hu😥

Chap 5: Trong cuộc chưa rõ, ngoài ngõ đã tường ~~~

7. Đại Luân ca ngồi cắn hạt dưa, chân trái vắt ngang qua chân phải, điều hòa trên đầu vẫn chạy vù vù với trách nhiệm làm mát mùa hè của nó. Đại Luân nhìn sấp kịch bản dày cộm nằm trên bàn, tự hỏi con khỉ nào kia có chịu chăm ngoan trong ngày nghỉ không?

Đại Luân thở dài, không cần hỏi thì bản thân cũng thừa biết câu trả lời. Dễ gì Trần Vỹ Đình chịu ngoan ngoãn ở yên trong ngày nghỉ hiếm hoi này chứ? Anh nghĩ, hoặc cậu ta sẽ đi dạo đâu đó, mua cho mình vài món đồ độc đáo; hoặc là lại lang thang phố đêm để đi ăn vặt (mà nếu vậy thì phải phạt cậu ta thật).

Đọc tiếp