[Đình Phong] Cuộc sống vui vẻ – Chap 2

Tác giả: Alice
Couple: Trần Vỹ Đình x Lý Dịch Phong
Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, vui vẻ
Tình trạng: Đang lết :))

Ta viết fic này theo kiểu short fic nho nhỏ, kể về từng việc nhỏ vui vẻ trong cuộc sống của hai người. Vì là kiểu hài vui vẻ nên không có cao trào, không có đau khổ, ngược tâm ngược thân gì quằn quại, nên mọi người có chặt chém cũng xin chặt chém trong vui vẻ nha ~~~~

Chap 2: Cầu vồng

3. Thượng Hải lại mưa. Lý Dịch Phong lặng lẽ tựa đầu bên cửa sổ, nhìn những giọt mưa đang giăng mắc trên cửa kính, nhẹ nhàng rải vào lòng cậu sự ẩm ướt của ngày mưa phùn dai dẳng.

Cậu hiện tại đang ở trường quay của Đạo Mộ Bút Kí. Hiện tại là giờ giải lao của đoàn phim, các diễn viên bên cạnh đều rơi vào trạng thái mắt nhắm mắt mở, cố gắng tranh thủ cho mình chút thời gian nghỉ ngơi quý báu. Cậu nhìn đôi mắt đỏ ngầu của mình ánh lên trong khung cửa thủy tinh, mím môi một lúc cũng quyết định tự rủa bản thân là một thằng điên, lát nữa là phải quay mấy tiếng đồng hồ liên tục, không tranh thủ nghỉ ngơi thì chỉ có nước nhập viện.

Đọc tiếp

[Đình Phong] Cuộc sống vui vẻ – Chap 1

Tác giả: Alice
Couple: Trần Vỹ Đình x Lý Dịch Phong
Thể loại: Hiện đại, nhẹ nhàng, vui vẻ
Tình trạng: Đang lết :))

Ta viết fic này theo kiểu short fic nho nhỏ, kể về từng việc nhỏ vui vẻ trong cuộc sống của hai người. Vì là kiểu hài vui vẻ nên không có cao trào, không có đau khổ, ngược tâm ngược thân gì quằn quại, nên mọi người có chặt chém cũng xin chặt chém trong vui vẻ nha ~~~~

Chap 1: Đôi khi cứ mập mập mờ mờ vậy mà nó vui ~

1. Lý Dịch Phong ngồi lọt thỏm vào chiếc xích đu tròn, chân đong đưa theo nhịp nhạc đang phát từ máy tính bên trong phòng. Từ trên cao nhìn xuống Bắc Kinh tấp nập, ánh đèn chói lòa rực rỡ đến nỗi không còn phân biệt được đâu là đèn đường đâu là đèn xe. Cậu vân vê thành ly rượu vang đã cạn, gió nhẹ lướt cuốn theo mùi bạc hà thoang thoảng vương lại đâu đây. Cậu nghiêng đầu, mắt lim dim tận hưởng chút gió mát hiếm hoi khi thời tiết đã vào hạ.

Đọc tiếp

[Thích Cố] Nam Nhân Hành – Quyển 1 – Chương 1

Tựa đề: Nam nhi hành
Tác giả: Kathyand
Dịch và biên tập: QT – Hàn Lãnh
Thể loại: Nghịch Thủy Hàn đồng nhân văn, 1×1, có ngược, HE

Quyển 1:  Anh hùng hà xử? (Anh hùng ở nơi đâu?)

Chương 1:

Bắc Tống Chính Hòa năm thứ năm, là một năm vô cùng nặng nề, vô cùng ngột ngạt. Quân Kim công chiếm Hoàng Long phủ, trấn phủ trọng yếu của Liêu quốc, biên quan chiến hỏa ngày càng dữ dội, hoàng đế Đại Tống vô năng, chỉ biết đắm chìm hưởng lạc trong giấc mộng “quốc thái dân an”, kể cả… giấc mơ giàu có của hắn.

Tuy rằng từ khi Đại Tống lập quốc đến nay, Thái tổ Hoàng đế đã xuống chỉ “Trữ nhiều tiền, ruộng đất để lại cho con cháu, ca nhân vũ nữ tuyển hàng năm”, hơn nữa còn trường kì dùng chính sách “Ức thương” [1], Giang Nam thông thương phát đạt, tiền tài lụa là ngày càng phong phú, ngày càng phồn vinh. Nhưng thân là một võ tướng, Thạch Nghiễm Đình không cho rằng chỉ dựa vào đại phú của Đại Tống có thể thỏa mãn được lòng tham không đáy của lũ người Liêu lẫn Kim. Phía sau, bọn họ hẳn cùng Đại Kim liên minh, cùng nhau trục lợi, mà không phải ngồi chờ Kim quốc diệt Liêu quốc rồi sau vơ vét tài sản của Đại Tống.

Đọc tiếp

[Fanfic Sơn Tùng x Hoài Lâm][Oneshot] Tuyết rơi mùa hè

Tác giả: Alice Strify
Pairing: Sơn Tùng x Hoài Lâm
Thể loại: Nhẹ nhàng, một chút buồn

Post đặt cọc giữ chân mọi người thôi chứ từ từ mới đăng lên, he he *ôm ôm*

il_570xn-194361333 (1)

“Vì ngày em đến là ngày tuyết rơi mùa hè
Bầu trời lấp lánh, những cánh hoa như sao tỏa bay
Và dù anh có trẻ lại vẫn nguyên lời thề
Vì màu nơ trắng em cài là hoa tuyết không tàn…”

Tuyết rơi mùa hè

~~||~~

“Giàn hoa giấy trắng anh trồng trước cửa cũng xào xạo theo từng nhịp của ngọn gió đông vừa ghé qua. Từng cánh hoa tàn trôi lơ lững giữa không trung, lượn thành từng vòng xoáy tròn rồi rơi nhẹ xuống bậc thềm đá lạnh lẽo. Anh ngẩn người nhìn sắc trắng ngập đầy một khoảng sân của mình. Gió khẽ thổi một cánh hoa mềm đậu lên vai anh.

Đọc tiếp

Nói chung là :D

Nói chung là mình bực nên nói vậy thôi, chứ mình cũng không bỏ đi đâu ^^

Huiam đã hoàn rồi nhé ^^ mình sẽ chỉnh sửa nó một tí rồi up dần lên hết ha :D

Cảm ơn các bạn vẫn luôn bên mình nhé. Các bạn đáng yêu vậy, mình sao nỡ rời đi chứ <3

(thật ra thì cũng có lúc nghĩ quẩn thật, nhưng có một bạn đã gọi mình bằng cái tên cũ. Đã rất lâu rất lâu rồi không ai gọi mình như vậy, thật sự làm mình rất lưu luyến. Mình cảm ơn bạn, nhiều lắm…)

Con giun xéo lắm cũng quằn :3

Trước khi bắt đầu, thôi mình kể lể tí. Mình trước đây cũng hay viết fic, nhưng mình đã bỏ 3 năm rồi. Lý do thì có nhiều. Lười, bí ý tưởng, bí câu từ, không cảm hứng, không động lực… Nói chung cũng nhiều lắm. Nhưng cái khiến mình bỏ đó chính cái gọi là đạo.

Đạo ý tưởng, đạo nguyên truyện từ A đến Z, rồi đạo câu từ… Cái gì cũng dính :v và cái mình bực nhất là cái đạo câu từ. Mình biết, câu văn quanh đi quẩn lại cũng chừng đó cái, sắp xếp thể nào chẳng trùng nhau.

Nhưng các bạn ạ, khi các bạn chăm chút cho câu văn thì chắc hẳn các bạn sẽ biết cách diễn đạt, cách sắp xếp, cách dùng từ, cách bỏ câu, nhấn nhá… của bản thân mình là như thế nào. Cái đó giống như một sự thấu hiểu vậy. Cho nên khi thấy người khác ĐẠO chính những cách đó, các bạn sẽ hiểu được, sẽ xác định được ĐÓ LÀ CỦA MÌNH. Và khi bị đạo như vậy, chẳng bằng chứng, chẳng gì cả để có thể kiện cáo. Chỉ có thể nuốt bực tức vào trong. Đau còn hơn bị đạo một cách ngang nhiên ấy. Vì các bạn hiểu được ĐÓ LÀ CỦA MÌNH, nhưng cuối cùng chẳng thể nói được lên cái câu mình vừa in hoa đó, chỉ đành im lặng nhìn CÁI CỦA MÌNH tồn tại ở một nơi khác, dưới danh nghĩa là của người khác.

Cách đây 3 năm, mình bị như thế. Còn quá non nớt, quá shock, quá thất vọng nên mình đã từ bỏ. 3 năm sau, quay trở lại, tưởng đâu sẽ yên bình hơn, tưởng đâu lớn rồi hẳn sẽ bình tĩnh hơn, bớt đau hơn. Nhưng, cuối cùng vẫn bị thất vọng như 3 năm trước.

ĐẠO ĐẠO ĐẠO everywhere :3

Thôi mình chẳng nói nhiều. Bạn nào làm thì TỰ BẠN ĐẤY BIẾT. Mình bực chứ, có bực. Nhưng thôi, chẳng bằng chẳng chứng để đứng lên đòi lại cái công bằng. Người hiểu mình rồi sẽ hiểu mình. Hãy coi đó như là BỐ THÍ ĐỒNG XU cho kẻ nghèo hèn suy nghĩ và sáng tạo đi.

Mình dùng từ cay độc, vì sao? Mình sẽ để yên bất kì cái gì, repost truyện, repost các vietsub mình làm. Nhưng động đến những gì BẢN THÂN MÌNH VIẾT, mình hoàn toàn không chấp nhận.

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và theo dõi mình từ trước đến nay. Lúc mới bắt tay vào viết Huiam, mình cũng không có nghiêm túc lắm. Vậy mà lại được đón nhận và yêu thích như vậy, thật sự khiến mình rất cảm động. Mình đi được tới chặng đường này, một phần vì Tùng Lâm, và một phần chính là sự động viên, ủng hộ của các bạn <3 Mình thật sự rất vui.

Bỏ viết ư? Không đâu, chỉ là mình dời nhà thôi. Còn dời đi đâu thì đành tùy duyên vậy. Có duyên, hẳn gặp lại nhau ở một nơi nào đó ^^ (cũng có khi bình tĩnh rồi mình vẫn tiếp tục ở đây thôi :v Song Tử mà ~ thất thường lắm :”)

Cảm ơn các bạn đã đọc cái bài kể lể như vậy ^^

PS: Gửi tới bạn nào đó. Hàng nhà tôi còn đây, tôi chẳng xóa chẳng khóa làm gì, wordpress này xây ra bao năm cũng chẳng thể và cũng chẳng bao giờ vì bạn mà xóa nó cả :)). Bạn muốn “vay mượn” câu từ của tôi thì cứ việc. Coi như tôi BỐ THÍ chút suy nghĩ của bản thân cho bạn thôi, vậy đi ha.

Có điều, đời còn dài, mọi thứ vay mượn chẳng thể làm mình tiến bộ và vững bước với sự viết lách này đâu. Nếu thật sự yêu những con chữ, yêu cách sắp xếp nó để thành một câu chuyện có hồn, bạn hãy tự ngẫm lại mình đi.

[Fanfic Sơn Tùng x Hoài Lâm] Huiam? It’s just me… – Chap 13

Tác giả: Alice aka Hàn Lãnh  (aka bò Eun =]]] )
Pairing: M-TP Sơn Tùng x Hoài Lâm =)))
Thể loại: Nhẹ nhàng, một chút hài, HE
Trong fic có sử dụng một số nhân vật và địa điểm có thật ngoài đời, mong mọi người bỏ qua…
Tất cả nhân vật đều không thuộc về tôi, tuy nhiên fic này thuộc về tôi ;)

6071dce428228e243ea07e24e19c617507d78a75

Cái hình và cái tên chap có chút không liên quan nặng T^T thôi mình bó tay khoản này rồi nên thôi vậy :)))))))))))

Chap 13: Bầu trời trong xanh.

– Mọi thứ cũng đã ổn rồi, ngày mai mình sẽ mang những thứ còn lại đến cho cậu sau. Cậu còn cần mình lấy gì nữa không?

Lam đặt chiếc vali cuối cùng vào trong tủ, cô đưa tay quệt những giọt mồ hôi đang đọng trên trán, hơi thở có chút khó nhọc. Vừa quay qua tính hỏi cậu còn cần gì nữa không thì đã thấy Hoài Lâm nằm ngủ ngon lành trên sofa ở ngoài phòng khách. Lam lắc đầu rồi lấy chiếc chăn mỏng nhẹ nhàng đắp lên cho cậu. Tiết trời cuối hạ đầu thu hay nắng mưa thất thường, cậu lại không phải người để ý đến sức khỏe của mình, để cậu rời khỏi cô như thế này thật sự khiến cô không yên tâm.

Đọc tiếp

[Fanfic Sơn Tùng x Hoài Lâm] Huiam? It’s just me… – Chap 12

Tác giả: Alice aka Hàn Lãnh 
(aka bò Eun =]]] )
Pairing: M-TP Sơn Tùng x Hoài Lâm =)))
Thể loại: Nhẹ nhàng, một chút hài, HE
Trong fic có sử dụng một số nhân vật và địa điểm
có thật ngoài đời, mong mọi người bỏ qua…

Tất cả nhân vật đều không thuộc về tôi, tuy nhiên fic này thuộc về tôi ;)

55246467-1249895405-don-phuong-1

Chap 12: Dấu chấm tròn cho sự kết thúc.

Thiều Bảo Trâm ngồi trong quán cà phê. Cô gọi một ly đen nóng không đường. Thật ra, cô vốn không thích cà phê, đừng nói là cà phê đen như thế này. Thế nhưng cô biết anh thích cà phê, thích vô cùng. Bắt đầu là từ những buổi đêm thức học thi khi cả hai còn ngồi trên ghế nhà trường, rồi những chiều mưa buông, hai đứa ngồi lặng thinh ngắm mưa ngoài cửa. Sau này, tuy không còn bên anh nữa nhưng cô vẫn biết, mỗi khi cần ý tưởng, hay chỉ đơn giản là những lúc rảnh rỗi ngồi dạo vài phím đàn, bên cạnh anh luôn là ly cà phê nóng nghi ngút khói.

Cô chưa bao giờ uống cà phê. Nhưng hôm nay cô lại muốn thử cảm giác ấy. Cô muốn biết, điều gì đã làm anh mê đắm trong đấy.

Đọc tiếp